Pages

Subscribe:

Tuesday, 8 March 2016

Chủ tịch Quốc hội: Dân như điện, Quốc hội không bám sát dân thì... “tắt điện”!

“Dân như điện còn mình là ắc quy. Họ nạp điện thì ắc quy chạy được. Không bám sát được hơi thở cuộc sống của nhân dân thì tắt điện”- Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói về vai trò của đại biểu Quốc hội với người dân sáng 9/3.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.
Góp ý vào dự thảo báo cáo công tác nhiệm kỳ khóa XIII của Quốc hội, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cho rằng đại biểu Quốc hội phải là người ưu tú, gương mẫu, tử tế chứ không phải đứng trên dân.
“Có ông Bộ trưởng nào lên diễn đàn Quốc hội mà không sợ dân không? Rồi các Chủ nhiệm Uỷ ban, kể cả Chủ tịch hay chủ toạ các phiên họp điều hành theo kiểu đứng trên dân thì có được không? Không có chuyện đó đâu, không bao giờ làm được như thế. Được nhân dân đồng tình ủng hộ, giám sát, đóng góp ý kiến mới tạo ra mức mạnh của Quốc hội”- ông Hùng khẳng định.
Chủ tịch Quốc hội cho rằng xây dựng pháp luật hoặc giám sát là để phục vụ nhân dân; tiếp xúc cử tri là để lấy ý kiến và lắng nghe ý kiến của nhân dân.
“Dân như điện còn mình là ắc quy. Họ nạp điện thì ắc quy chạy được. Nhiều anh (ý nói đại biểu Quốc hội - PV) đọc hộ người khác, nói linh tinh là không có ắc quy rồi, mất điện rồi, đúng không? Không bám sát được hơi thở cuộc sống của nhân dân thì tắt điện”- Chủ tịch Quốc hội nhắc nhở.
Trong khi đó, Phó Chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn đề nghị phần quyết định những vấn đề quan trọng của đất nước trong báo cáo nhiệm kỳ của Quốc hội cần phải đề cập đến vấn đề Biển Đông, đặc biệt là việc Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981 là sự kiện, vấn đề chính trị lớn
Trước tình hình đó, Quốc hội đã có những hoạt động tích cực, Uỷ ban Đối ngoại của Quốc hội đã gửi thư đến tất cả các nghị viện thế giới và được họ ủng hộ. Tại các phiên khai mạc, bế mạc kỳ họp, Chủ tịch Quốc hội cũng đề cập nhiều đến vấn đề Biển Đông.
“Chính các hoạt động và cách làm đó của Quốc hội đã góp phần ổn định tình hình, xây dựng đất nước. Vấn đề Biển Đông nên đề cập, có thể đưa vào phần quyết định những vấn đề quan trọng của đất nước”- ông Sơn yêu cầu.
Dự thảo báo cáo công tác nhiệm kỳ của Quốc hội kiến nghị khóa XIV và các khóa tiếp theo tiếp tục tăng cường đại biểu Quốc hội chuyên trách lên khoảng 40% tổng số đại biểu Quốc hội để làm nòng cốt trong việc xây dựng luật, hoạt động giám sát và các hoạt động khác. Đồng thời coi trọng chất lượng đại biểu để nâng chất lượng, hiệu quả hoạt động của Quốc hội, giảm số lượng đại biểu công tác tại các cơ quan trong bộ máy hành chính nhà nước và tăng tỷ lệ đại biểu Quốc hội là các nhà khoa học, đại biểu có trình độ, năng lực và điều kiện hoạt động Quốc hội.

Hà Nội: Nghi vấn người đàn ông rơi từ đường trên cao xuống đất tử vong

Sáng sớm nay (9/3), người dân khu vực ngã tư Lĩnh Nam (phường Lĩnh Nam, Hoàng Mai, Hà Nội) phát hiện một người đàn ông tử vong dưới gầm đường trên cao. Nguyên nhân ban đầu được xác định là do rơi từ đường trên cao vành đai III.


Thi thể nạn nhân nằm trong hàng rào sắt, bên dưới gầm đường trên cao.
Thi thể nạn nhân nằm trong hàng rào sắt, bên dưới gầm đường trên cao.
Vụ việc xảy ra tại gầm đường trên cao Vành đai III, nút giao thông ngã tư Lĩnh Nam, đoạn gần đường dẫn lên cầu Thanh Trì (phường Lĩnh Nam, quận Hoàng Mai, Hà Nội).
“Khoảng 7h sáng nay tôi phát hiện 1 người đàn ông trong hàng rào sắt phía dưới gầm đường trên cao. Tôi đến gần thì thấy người đàn ông đã tử vong. Tôi đoán người này đi xe máy vào đường cấm ở đường trên cao không may rơi xuống chỗ đó dẫn đến tử vong” – một nhân chứng cho biết.
Theo quan sát tại hiện trường lúc 9h sáng nay (9/3), thi thể nạn nhân vẫn nằm trong khuôn viên hàng rào sắt ngay phía dưới gầm đường trên cao, chiếc xe máy của nạn nhân mang BKS 35B1-604.96 vỡ nát phần đầu xe đã được đưa từ đường trên cao xuống. Lực lượng chức năng phải phá rào sắt vào trong khám nghiệm hiện trường. Đến 9h30 cùng ngày, thi thể người đàn ông mới được đưa đi khỏi hiện trường.

Chiếc xe máy vỡ nát đầu nằm phía trên đường trên cao.
Chiếc xe máy vỡ nát đầu nằm phía trên đường trên cao.

Nhiều mảnh vỡ còn vương lại ở đường trên cao Vành đai III.
Nhiều mảnh vỡ còn vương lại ở đường trên cao Vành đai III.
Nhiều người dân ở gần khu vực xảy ra vụ tai nạn cũng đều phán đoán nạn nhân đã đi vào đường cấm xe máy ở đường Vành đai III trên cao rồi không may đâm vào lan can, bắn xuống đất tử vong. Theo quan sát, chiều cao từ mặt đường trên cao tới vị trí nạn nhân khoảng 6m.
Vụ việc đang được cơ quan chức năng làm rõ.

Tuesday, 15 December 2015

Báo Mỹ tiết lộ chuyện tàu ngầm Trung Quốc tấn công giả định tàu sân bay Mỹ

Trong bối cảnh căng thẳng gia tăng giữa Washington và Bắc Kinh, giới chức quốc phòng Mỹ tiết lộ rằng một tàu ngầm Trung Quốc gần đây đã tiến hành một cuộc tấn công giả định nhằm vào tàu sân bay USS Reagan của Hải quân Mỹ.


Tàu sân bay Mỹ USS Reagan (Ảnh: Flickr/Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ)
Tàu sân bay Mỹ USS Reagan (Ảnh: Flickr/Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ)

Các thông tin chi tiết về cuộc chạm trán giữ tàu ngầm Trung Quốc và hàng không mẫu hạm của Mỹ tại Biển Nhật Bản hôm 24/10 chỉ được tiết lộ hồi đầu tháng 11. Theo đó, sau khi rời cảng tại Yokosuka, tàu sân bay Mỹ USS Reagan được cho là đã chám với một tàu ngầm Trung Quốc.

Theo trang web Washington Free Beacon, đây là “cuộc chạm trán ở cự ly gần nhất” giữa một tàu ngầm Trung Quốc và một tàu sân bay Mỹ trong gần 10 năm qua.

Nhưng các quan chức quốc phòng Mỹ tiết lộ với tờ Free Beacon rằng tàu ngầm Trung Quốc đã ngắm bắn hàng không mẫu hạm của Mỹ trong khuôn khổ một cuộc tập trận tấn công giả định.

“Nếu đúng, đây có thể là một trường hợp khác cho thấy Trung Quốc đang muốn chứng tỏ với chúng tôi rằng họ có thể đe dọa các lực lượng của chúng tôi trong khu vực”, Nghị sĩ Randy Forbes, Chủ tịch Tiểu ban Lực lượng và Sức mạnh trên biển thuộc Ủy ban Quân lực Hạ viện Mỹ, nói với Free Beacon.

“Tiếp sau các vụ thử nghiệm chống vệ tinh và các hành động phô diễn khác, vụ việc mới là lời nhắc nhở về quá trình làm mất ổn định mà Trung Quốc đang thực hiện và những thách thức mà chúng ta phải đối mặt trong việc duy trì sự cân bằng quân sự ổn định tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương”, nghị sĩ Forbes nhấn mạnh.

Nếu đúng, một hành động như vậy của Trung Quốc có thể vi phạm Quy tắc ứng xử cho các cuộc đối đầu bất ngờ trên biển (CUES) mà 21 quốc gia Thái Bình Dương, trong đó có Trung Quốc và Mỹ, đã ký kết hồi tháng 4/2014.

Một phần trong thỏa thuận đa phương đó quy định rằng các tư lệnh hải quân nên tránh các hành động có thể gây rủi ro. Trong số những hành động cần tránh có “việc giả định các cuộc tấn công bằng cách ngắm súng, tên lửa, radar điều khiển hỏa lực, ống phóng ngư lôi và các tên lửa khác về phía các tàu hoặc máy bay gặp phải”.

Chính quyền Tổng thống Barack Obama khá kín tiếng về vụ việc do lo ngại có thể làm gia tăng căng thẳng giữa quân đội Mỹ và Trung Quốc. Khi được khỏi về vụ việc, phát ngôn viên Bộ tư lệnh Thái Bình Dương Darryn James thay vào đó lại khẳng định với báo giới về các khả năng của Hải quân Mỹ.

“Tôi không thể thảo luận về các hoạt động của tàu ngầm, các thông tin hay tin đồn về các hoạt động đó. Tôi chỉ có thể nói với các bạn rằng chúng tôi hoàn toàn tin tưởng về khả năng và sự hiệu quả của các tàu và máy bay của hải quân Mỹ”, ông James nói, theo Free Beacon.

Vụ việc trên xảy ra chỉ 2 ngày trước khi tàu khu trục USS Lassen của Hải quân Mỹ tiến hành cuộc tuần tra gần các đảo nhân tạo do Trung Quốc bồi đắp trái phép ở Biển Đông hôm 26/10 nhằm phản đối tuyên bố chủ quyền phi lý của Bắc Kinh đối với vùng biển này.

Trung Quốc đơn phương tuyên bố chủ quyền đối với hầu hết Biển Đồng, chồng lấn lên các vùng biển của Malaysia, Philippines, Việt Nam và Brunei. Trong khi Washington cáo buộc Bắc Kinh đang muốn thiết lập một vùng nhận dạng phòng không trong khu vực thì Trung Quốc khăng khăng rằng nước này có quyền xây dựng trên lãnh thổ của mình và bao biện rằng các đảo nhân tạo chỉ nhằm mục đích nhân đạo.

Hồi đầu tuần này, các nguồn tin cho biết Hải quân Mỹ đã tìm cách tăng cường các hệ thống tên lửa chống hạm, viện dẫn các lo ngại về sức mạnh quân sự của Trung Quốc.

Những người bán sức lúc nửa đêm về sáng

Trái ngược với không gian vắng lặng của phố phường sau 0 giờ đêm, chợ Bình Điền (TPHCM) lúc này lại tấp nập kẻ bán người mua. Hàng ngàn xe tải chở hải sản tươi sống, rau quả, thịt bò, thịt heo… từ khắp nơi nối đuôi nhau đổ về đây để cung cấp thực phẩm cho thành phố lớn nhất nước này. Đây cũng là lúc hàng ngàn phu chợ mướt mồ hôi mưu sinh...

Những kiếp người khốn khó


Nửa đêm về sáng, chợ đêm tấp nập người mua kẻ bán.
Nửa đêm về sáng, chợ đêm tấp nập người mua kẻ bán.

Trong những khu chợ đêm này, hàng trăm phu khuân vác tập trung thành từng tốp để đợi người thuê. Họ không được hưởng lương tháng mà ăn công theo từng đêm. Đêm nào nhiều người thuê thì thu nhập khoảng 3 trăm ngàn đồng. Những đêm ít khách, họ buồn bã ngồi co ro bên những chiếc xe tải đợi trời sáng rồi lặng lẽ trở về nhà.

Có lẽ do cuộc sống đêm thức, ngày ngủ nên đôi mắt ai cũng trở nên thâm quầng, gương mặt hốc hác. Xen lẫn những thanh niên lực lưỡng có cả người già và trẻ vị thành niên tham gia cái nghề bán sức nặng nhọc này.

Mới 12 tuổi, Lâm Quốc Huy và anh trai Lâm Quốc Thái (15 tuổi, ngụ quận 10) đã có thâm niên 3 năm vận chuyển rau quả. Dù dáng người nhỏ bé nhưng đôi tay Huy cứ thoăn thoắt, nhịp nhàng chuyển từng túi rau lớn bằng người em từ dưới đất lên xe hàng. Sau 20 phút, mồ hôi đã ướt đẫm khuôn mặt nhỏ bé lẫn tấm lưng gầy gò để trần của em dù trời đêm lạnh ngắt.

Em Lâm Quốc Huy vất vả bốc hàng ngàn kg rau mưu sinh mỗi đêm tại chợ Bình Điền
Em Lâm Quốc Huy vất vả bốc hàng ngàn kg rau mưu sinh mỗi đêm tại chợ Bình Điền
 
“Em làm ở đây được gần 3 năm rồi. Mỗi ngày hai anh em em làm từ 0 giờ đến 5 giờ sáng thì về đi học. Ngày nào nhiều người thuê thì hai anh em cũng kiếm được 3, 4 trăm ngàn đồng. Những hôm ít khách thì hai anh em chỉ đủ tiền ăn uống rồi bắt xe về”, Duy cho biết.

Rồi em cúi đầu tâm sự: “Do nhà em nghèo, ba mẹ lại già yếu, nhiều bệnh tật nên hai anh em cố gắng để vừa nuôi ba mẹ vừa kiếm tiền đi học. Sáng em đi học, chiều em ở nhà học bài, phụ giúp ba mẹ rồi ngủ một giấc đến 10 giờ đêm thì dậy ăn uống rồi ra đây làm”.

Vất vả là thế nhưng với Duy công việc này đã trở thành bình thường, bởi cậu bé 12 tuổi này đang đổ mồ hôi đánh đổi cho ước mơ của mình: “Em làm việc này cũng quen rồi, không mệt nhưng sáng đi học chỉ hơi buồn ngủ. Nhưng phải ráng thôi! Em muốn mình học giỏi để sau này làm bác sĩ chữa bệnh cho ba mẹ”.

Khi vắng khách, họ lặng lẽ nằm giữa trời sương lạnh giá
Khi vắng khách, họ lặng lẽ nằm giữa trời sương lạnh giá
 
Tại khu vực hải sản, chị Lâm Thị Hương (40 tuổi, quê Trà Vinh) dù mắc bệnh đau lưng gần 10 năm nay nhưng hằng đêm vẫn phải cắm cúi bóc tách từng con mực để kiếm tiền nuôi gia đình. Do phải thường xuyên tiếp xúc với đá lạnh, nước rửa hải sản nên chị bị thối gần hết 10 đầu móng tay nhiều năm nay.

“Tôi bị thoát vị đĩa đệm gần 10 năm nay, làm việc gì cũng đau lưng nhưng không có tiền chữa trị. Ngày trước đi làm công nhân cực quá nên tôi xin vào đây làm. Khi nào đau lưng quá tôi xin nghỉ ở nhà được chứ làm công ty không nghỉ được. Tôi làm ở đây cũng hơn 5 năm rồi, mỗi ngày làm từ 7 giờ tối đến 5-6h sáng, thu nhập từ 200-250 ngàn/đêm”, chị cho biết.

Chị Lâm Thị Hương gần 10 năm gắn bó với việc bóc mực thuê
Chị Lâm Thị Hương gần 10 năm gắn bó với việc bóc mực thuê
 
Bệnh tật khốn khổ thế nhưng chị Hương không thể nghỉ việc bởi: “Chồng tôi bị bệnh tim, không đi làm được nên tôi phải cố gắng thức đêm nuôi chồng, nuôi con. Nhiều khi nghĩ cũng tủi thân lắm, nhưng đành phải vậy chứ biết làm sao! Làm ở đây không vất vả nhưng thức đêm nhiều, ngửi mùi hôi thối quanh năm nên sức khỏe cũng suy yếu dần…”.

Những cảnh đời như chị Hương, em Huy… nơi đây không phải hiếm. Vì cuộc sống, vì gia đình, họ phải bán sức với những đêm dài thức trắng, bỏ lại giấc ngủ êm đềm bình dị mà ai cũng có để sống kiếp cò vạc…

Nguy hiểm chực chờ…

Đời “thức đêm, ngủ ngày” của các phu chợ không chỉ bấp bênh về kinh tế mà còn có nguy cơ đối diện với muôn vàn hiểm họa chực chờ.

Anh Trần Trung Ảnh, quê Tiền Giang, làm nghề bốc vác tại chợ đêm cũng đã 10 năm nay. Anh kể: “Làm nghề này nguy hiểm lắm, sơ ý là gãy tay gãy chân như chơi. Vận chuyển hàng khô còn đỡ, vận chuyển đồ tươi sống thì tai nạn xảy ra liên tục. Nhẹ thì trượt chân té vào thùng hải sản u đầu, sứt trán, bong gân… Nếu trượt chân té từ trên xe hàng xuống thì gãy tay, gãy chân ngay. Do mặt xe chở đồ tươi sống trơn trượt nên tai nạn thường xảy ra lắm. Cách đây vài năm tôi cũng bị té từ trên xe hàng xuống, gãy tay phải nằm ở nhà gần 3 tháng mới đi làm được”.

Anh Trần Trung Ảnh chia sẻ về những vất vả trong nghề bốc vác đêm
Anh Trần Trung Ảnh chia sẻ về những vất vả trong nghề bốc vác đêm
 
Mà đâu chỉ đau đớn về thể xác. Những ngày chống chọi với cơn đau cũng là những ngày mà người phu chợ chống chọi với… cơn đói. Bởi họ là phu chợ, ai thuê gì làm nấy thì làm sao có bảo hiểm?
Anh Ảnh than: “Ở đây mình đi làm thuê tự do nên không có bảo hiểm, những lúc bị tai nạn cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không biết phải làm sao!”.

Hỏi nguy hiểm thế sao không tìm nghề khác mưu sinh, anh tần ngần bảo: “Làm nghề này thu nhập cũng tạm đủ ăn thôi, không dư được. Nhưng tôi không được ăn học, không có việc gì làm nên phải gắn bó với nghề này. Nhiều khi thấy cũng khổ nhưng giờ bỏ nghề không biết làm gì khác!”.

Không chỉ tai nạn nghề nghiệp rình rập, những con người khốn khó mưu sinh bằng nghề bán sức này còn luôn phập phồng lo sợ các thành phần bất hảo gây sự, chèn ép, đòi bảo kê…

Anh Trần Văn Mệnh (34 tuổi, quê Cà Mau) làm nghề chở hàng thuê tại chợ Nông sản Thủ Đức, chia sẻ: “Làm nghề này nhìn vậy mà cũng gian truân lắm. Anh em tranh mối của nhau dẫn đến xô xát là chuyện bình thường. Sợ nhất là lâu lâu lại có mấy thằng mặt mày bặm trợn, xăm đầy mình mẩy gọi ra hỏi chuyện rồi hù dọa đủ kiểu để bắt cống nạp. Nếu không cho tụi nó vài trăm thì không thể yên ổn làm ăn được”.

Anh Trần Văn Mệnh, bốc vác thuê tại chợ nông sản Thủ Đức
Anh Trần Văn Mệnh, bốc vác thuê tại chợ nông sản Thủ Đức
 
“Thỉnh thoảng cũng có mấy thằng nghiện cầm kim tiêm vào xin đểu. Dù mình cũng có sức đó, nhưng cũng đành móc tiền ra cho nó chứ không dám làm lớn chuyện. Mình làm ăn ở đây lâu dài, không may xảy ra chuyện gì thì vợ con ở nhà không có cái mà ăn”, anh Mệnh lắc đầu ngao ngán.

Tại các chợ đầu mối như Bình Điền, chợ đầu mối nông sản Thủ Đức… mỗi đêm có hàng ngàn lao động miệt mài với công việc bốc xếp rau quả từ xe tải vào các vựa, chờ sáng phân phối đến các chợ lẻ, cung cấp cho thành phố hơn 10 triệu dân này.

Sài Gòn hoa lệ có mồ hôi của họ, nhưng không có nụ cười
Sài Gòn hoa lệ có mồ hôi của họ, nhưng không có nụ cười
 
Sau 0h đêm, thành phố hoa lệ đang chìm sâu trong giấc ngủ, các chợ đầu mối lại là một thế giới khác, ồn ào, tấp nập cảnh bán mua. Nhưng bên cạnh khung cảnh náo nhiệt ấy là những phận người đẫm mồ hôi đang gắng sức kiếm từng đồng tiền nuôi gia đình, những em nhỏ đánh đổi niềm vui trẻ thơ để nuôi con chữ, những chị gái quên nỗi đau bệnh tật vì chồng con…

Đêm thành phố vẫn vậy! Nơi sáng cứ sáng, chỗ tối vẫn tối!

Sunday, 1 November 2015

Cha nghèo kiệt sức trong cuộc chiến giữ lại chân cho con

“Mẹ nó bị tâm thần, hai đứa anh thì câm điếc, động kinh, thằng bé là trụ cột của gia đình nhưng giờ sắp mất chân rồi.” Hơn 2 tháng sau ngày con bị xe công nông tông, cuộc chiến giữ lại chân cho con của ông Thuật đang rơi vào ngõ cụt bởi cảnh nghèo khốn.

Gia đình khốn khổ
Nam thanh niên đang đối mặt với nguy cơ phải đoạn bỏ cẳng chân phải là Nguyễn Minh Vương (20 tuổi, ngụ tại Đắk Lắk). Trước khi rơi vào nỗi đau trên, cuộc đời em là chuỗi ngày bất hạnh, luôn quay cuồng trong cảnh nghèo đói và bệnh tật của những người thân trong gia đình.


Nguyễn Minh Vương đang đối mặt với nguy cơ trở thành người tàn phế
Nguyễn Minh Vương đang đối mặt với nguy cơ trở thành người tàn phế

Ngồi bên giường bệnh của con, ông Nguyễn Văn Thuật (63 tuổi) ngậm ngùi tâm sự: “Vợ chồng tôi sinh được 5 đứa con. Trước đây, chúng tôi sống ở Thăng Bình, Quảng Nam, miếng ăn của gia đình chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng cằn cỗi, nhưng mùa màng thường xuyên thất bát vì thiên tai. Với hy vọng thoát khỏi cảnh khổ, năm 1993, tôi quyết định đưa vợ con vào Đắk Lắk đi theo diện xây dựng vùng kinh tế mới.”

Nhưng thực tế cuộc sống không chiều lòng người, giữa rừng thiêng nước độc, bi kịch bắt đầu giáng xuống vùi dập gia đình ông Thuật. Ngoài người con đầu lòng bị câm điếc bẩm sinh, vừa chân ướt chân ráo đến vùng đất mới, thì đến lượt người con thứ 4 mắc bệnh động kinh. Phải lao lực khai hoang vỡ đất và nuôi đàn con thơ nheo nhóc trong cảnh ăn bữa trước lo bữa sau, 18 năm trước, bà Trần Thị Ly (57 tuổi) rơi vào trạng thái trầm cảm rồi phát bệnh tâm thần.

“Mỗi lúc lên cơn điên, vợ tôi không gào khóc thì cũng lăm lăm con dao trong tay dọa giết mọi người. Tôi đã đưa đi chạy chữa khắp nơi, giờ ngày nào bà ấy cũng uống thuốc an thần. Bệnh đã lắng xuống nhưng vợ tôi chỉ còn đó như cái xác không hồn, đến bữa ăn cũng không tự lo được. Thằng con đầu bị câm điếc, mình nói nó còn chẳng hiểu thì làm sao đỡ đần công việc. Thằng thứ 4 bị động kinh, thì cũng ngây dại như mẹ… khổ lắm nhưng biết làm sao được.” ông Thuật nghẹn ngào.


Một đoạn xương chày của chân phải bị văng ra ngoài chưa có điều kiện ghép lại
Một đoạn xương chày của chân phải bị văng ra ngoài chưa có điều kiện ghép lại

Vợ chồng ông Thuật có hai người con gái, khi đến tuổi cập kê đã lần lượt theo chồng. Để cậu con trai út không lâm vào cảnh thất học như anh chị, người cha đã nhịn ăn, nhịn mặc hết công việc nương rẫy lại đến làm thuê làm mướn kiếm tiền nuôi cả gia đình và cho con đến trường.

Nhưng một mình ông không thể vác nạng chống trời, khi Minh Vương bước vào lớp 11, ông không thể xoay xở được tiền trường cho con. “Em rất muốn được học hết cấp 3 rồi đi học nghề để mai này có công ăn việc làm ổn định. Nhưng phần vì thương cha một mình cha cực khổ, làm việc không ngơi tay, phần vì không có tiền để học tiếp nên 4 năm trước, em buộc lòng phải bỏ giữa chừng.”

“Nó mà cụt chân thì gia đình cũng lâm nguy”

Sau khi Vương phải thôi học, ngoài công việc trên 5 sào nương rẫy của gia đình, hai cha con họ không ngần ngại bất kỳ công việc gì khi có người thuê mướn. Sau nhiều năm thuộc diện nghèo khốn của địa phương, gần 2 năm nay họ đã thoát nghèo, cuộc sống cũng bớt phần cơ cực. Để có thu nhập ổn định hơn ngoài những công việc theo mùa lúa, mùa cà phê, tháng 8/2015 Minh Vương xin đi làm phụ hồ. Nhưng tai họa đã ập đến, đẩy tương lai của chàng trai trẻ và cả gia đình quay lại ngõ cụt.

Ngồi trên giường bệnh, cố nén cơn đau đang hành hạ thân xác, Minh Vương nhớ lại: “Hôm đó là chiều 25/8, sau khi hết giờ làm, em chạy xe về nhà chủ thầu công trình để xin ứng tiền đổ xăng. Khi chỉ còn cách nhà vài trăm mét, bất ngờ chiếc xe công nông chạy phía trước bị rớt bánh ra ngoài lao thẳng về phía em. Tình huống quá nhanh em không thể tránh được nên đã bị đầu công nông đè lên người, bất tỉnh.”

Sau khi được giải cứu khỏi gầm xe công nông, Vương đã phải nhập viện cấp cứu trong tình trạng chân phải bị gãy, dập nát, một khúc xương khoảng 10cm văng ra đường được người dân bỏ vào thùng đá đưa đến bệnh viện. Sau khi được bệnh viện Đa khoa tỉnh Đắk Lắk sơ cứu em tiếp tục phải chuyển lên bệnh viện Chợ Rẫy.


Ông Thuật đau đớn nghĩ đến cảnh sẽ tiếp tục phải đưa con về nhà phó mặc cho số phận
Ông Thuật đau đớn nghĩ đến cảnh sẽ tiếp tục phải đưa con về nhà phó mặc cho số phận

BS Đỗ Thành Trung, khoa Chấn thương Chỉnh hình cho hay: “Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng, gãy xương đùi, gãy xương cẳng chân, với một đoạn xương chày bị văng ra ngoài. Tuy nhiên, do quảng đường di chuyển quá xa, phần xương chày dù được ướp đá nhưng đã quá thời gian chỉ định ghép. Chúng tôi đã cố định xương đùi bị gãy bằng nẹp vít đồng thời cố định xương chày bằng khung ngoài.”

Minh Quân không có bảo hiểm y tế nên khi xảy ra tai nạn, toàn bộ viện phí gia đình phải chi trả. Người gây tai nạn cũng nghèo nên chỉ bồi thường được 5 triệu đồng. Để cứu con, ông Thuật đã phải nhờ người thân mượn khắp nơi với số tiền lên tới hơn 50 triệu đồng. Tuy nhiên, khoản vay nợ trên chỉ mới đáp ứng được một phần chi phí phẫu thuật và nằm viện. Khi chuyển sang Bệnh viện 7A để tiếp tục điều trị, gia đình lâm vào cảnh khánh kiệt nên ông Thuật đành đưa con về.

Sau 2 tuần rời bệnh viện, toàn bộ chân phải của Vương đã bị sưng phù, tím tái, đau nhức dữ dội, toàn thân sốt cao. Trước tình trạng nguy khốn của con, ông Thuật đã phải cầm cố nhà cửa vay được hơn 20 triệu đồng hỏa tốc chuyển Vương trở lại bệnh viện Chợ Rẫy. Được bác sĩ tận tình cứu chữa, Vương mới vượt qua được cơn nguy nan của tình trạng nhiễm trùng.

Với chấn thương mất một đoạn xương chày, bác sĩ khuyến cáo gia đình nên thực hiện phương pháp ghép xương để tránh nguy cơ phải đoạn chi. Tuy nhiên giải pháp này tốn tới hơn 50 triệu đồng, trong cảnh nợ nần chồng chất, số tiền mới cầm cố nhà đất vay mượn được cũng đã cạn, ông Thuận đau đớn nghĩ đến cảnh lại phải đưa con về nhà. “Lần này mà về nữa chắc thằng bé sẽ bị cắt cụt mất chân, nhưng không về thì lấy tiền đâu mà nằm lại bệnh viện.”

Trước cảnh nguy khốn trên, ông Nguyễn Hồng Chương, Trưởng thôn 2, xã Hòa Xuân, thành phố Buôn Ma Thuật, tỉnh Đắk Lắk cho hay: “Gia đình họ vừa thoát nghèo thì lại lâm nạn. Ông Thuật tuổi đã cao, sức cũng yếu song trong nhà có tới 3 người không có khả năng lao động. Cuộc sống của họ chỉ trông chờ vào đứa con trai út nhưng giờ cháu gặp nạn vô cùng khó khăn. Thằng Vương mà bị cắt cụt chân thì cả nhà họ cũng lâm nguy.”

Tôi không cho con đi học thêm!

Hàng xóm quanh khu tôi ở, nhà nào cũng cho con đi học thêm, chỉ có con tôi là không đi học thêm. Quan điểm của tôi là con tôi học cấp 1 không cớ gì phải học thêm hết. Thời gian đấy tôi cho con vui chơi, đùa nghịch, giao vài việc nhà cho con làm…

Câu chuyện "luẩn quẩn học thêm" là một chuyện biết rồi - khổ lắm - nói mãi. Vấn nạn này xảy ra thường xuyên liên tục và kéo dài nhất là ở các đô thị lớn. Tôi có người chị họ làm giáo viên ở Mỹ Đình (Hà Nội), chị bảo khu này dân cư được đền bù đất cát lắm tiền, bố mẹ mải buôn bán nên cho con đi học thêm suốt ngày. Không học thêm sao được, ruộng đất thì hết rồi, chỉ còn phấn đấu học hành để sau này kiếm nghề nghiệp chứ. Thế là không ai bảo ai, cuộc chạy đua trường lớp cứ diễn ra sôi sục như trên mặt trận vậy. Tôi là người cũng hay lắng nghe, hay bàn luận cùng đồng nghiệp những vấn đề “nhạy cảm” ở trường học: từ dạy thêm, học thêm đến chạy trường chạy lớp. Cô bạn làm cùng tôi thầm thì to nhỏ chuyện chị họ làm giảng viên trường cao đẳng nghề cũng tìm mọi cách chạy cho con một suất vào trường điểm mất mấy chục triệu. Các trí thức còn lo xa thế huống hồ các bậc phụ huynh làm công nhân hay lao động phổ thông.

Tôi ngẫm cứ chỗ nào dân cư tập trung đông đúc và sầm uất thì chỗ đó học sinh càng được bố mẹ thúc ép đi học thêm nhiều với tâm lý càng nhiều càng tốt, con càng giỏi giang. Càng xa trung tâm thì các em càng có cơ hội được vui chơi đúng nghĩa với độ tuổi, vừa học vừa chơi, các em biết phụ giúp bố mẹ việc nhà cửa, bếp núc.

Hàng xóm quanh khu tôi ở, nhà nào cũng cho con đi học thêm, ít nhất là tiếng Anh, có điều kiện thì học thêm Toán - Tiếng Việt ở nhà cô chủ nhiệm, gia đình có điều kiện tốt hơn nữa thì cho con học thêm năng khiếu dưới trung tâm thị trấn. Có nhà kinh tế eo hẹp nhưng người mẹ thì quyết tâm cao độ "thiếu ăn nhưng không thể thiếu học thêm". Chị cho con học thêm tiếng Anh từ hè, học thêm Toán - Tiếng Việt ở nhà cô chủ nhiệm. Tiền học thêm không đóng theo tháng mà để hết năm thanh toán luôn một thể.


(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)

Cô bạn gần nhà tôi thì cả buổi kì cạch nhận việc thủ công về làm được vài chục ngàn cũng bắt con đi học thêm. Chả hiểu học gì mà lắm thế, các cháu đều đang học tiểu học từ lớp 1 đến lớp 5, không một cháu nào không đi học thêm môn gì đó. Tôi có cô bạn đồng nghiệp, con gái học lớp 4 hơi hiếu động, học thiếu tập trung trong lớp, cháu mấy năm liền chưa lần nào đạt học sinh giỏi. Cô bạn thường nói về con gái với giọng điệu cay cú, bực tức "Nó sau này chỉ có làm ruộng, bán rau". Con bé thể lực kém, bé nhỏ, ăn uống chậm chạp. Ấy thế mà vì quyết tâm con phải học tốt, cô bạn tôi cho con đi học thêm suốt các buổi tối trong tuần, 2 ngày thứ 7, chủ nhật còn đi học thêm tiếng Anh nữa. Nhìn con bé gầy gò, mặt mũi bần thần, luôn bị mẹ quát ngồi vào bàn học, tôi xót ruột có khuyên bạn vài câu nhưng bạn gạt ngay: “Không học thêm thế thì để con dốt nát mãi à?”

Ở xóm ấy chỉ có con tôi không đi học thêm. Tôi từng bị áp lực nặng nề khi cô giáo thường nhận xét con tôi học hành thiếu tập trung, kém, chậm hơn các bạn trong lớp. Tôi dành nhiều thời gian kèm cặp con, có giai đoạn tuần nào con tôi cũng phải viết kiểm điểm vì một tội nói chuyện riêng trong lớp. Tôi từng nghĩ cô giáo không công bằng với con mình. Nhưng rồi như có một sự chịu đựng thành quen, tôi hướng dẫn con viết kiểm điểm nhiều đến nỗi con thuộc cả nội dung lẫn cách trình bày. Những bài tập trong tuần cô giao có thể con chưa hoàn thành tốt như các bạn, tôi cùng con ôn lại. Tôi không đặt nặng vấn đề điểm cao, miễn rèn cho con ý thức tự giác học. Tôi nhận thấy ở bậc tiểu học, quá trình học bài tập nâng cao nhưng khi thi học kì thì toàn dạng bài cơ bản. Tôi ôn luyện cùng con khoảng nửa tháng là con có thể làm tốt bài học kì. Tôi từng có quan điểm, kể cả con có là học sinh tiên tiến cũng không vấn đề gì.

Mọi người thường cho rằng tôi quá bảo thủ vì nếu không được 5 năm học sinh giỏi tiểu học thì lúc xét tuyển vào lớp 6 sẽ bị xuống lớp vét. Tôi lại nghĩ khác. Tôi từng chứng kiến cảnh vài cô đồng nghiệp suốt ngày sốt sắng việc cho con học thêm, “chăm sóc” thầy cô chu đáo ngày lễ tết và quả thực con họ cũng đạt 9 năm học sinh giỏi. Nhưng lên cấp 3 thì đến danh hiệu học sinh tiên tiến cũng không đạt.

Cấp 1 về cơ bản kiến thức không có gì cao siêu cả. Bố mẹ chỉ cần đầu tư chút thời gian là có thể hướng dẫn con học tốt, không phải suốt ngày đưa đón con học thêm. Tôi không quá quan tâm đến thái độ của cô giáo khi con tôi chưa từng tới lớp cô dạy thêm tại nhà. Thế nên những lời cô chê trách con này kia, tôi lắng nghe và tự uốn nắn để con ngoan ngoãn hơn.

Có mấy ai “bình chân” như tôi đâu, tôi nói thẳng quan điểm là con tôi học cấp 1 không cớ gì phải học thêm hết. Lương công nhân của tôi không dư dả gì để đầu tư chuyện học thêm chả đâu vào đâu, vẫn chỉ nhắc đi nhắc lại kiến thức cơ bản, thời gian đấy tôi cho con vui chơi, đùa nghịch, giao vài việc nhà cho con làm. Và tôi chưa từng lăn tăn, lo lắng với việc “con không học thêm thì không giỏi” như mọi người suy tính.

MU đang trình diễn lối đá nhàm chán

Ba trận đấu gần đây của MU đều kết thúc với tỷ số 0-0. Ở thời điểm này, Quỷ đỏ đang trình diễn lối đá nhàm chán nhất trong nhiều năm trở lại đây.

Gần đây, huyền thoại của MU, Paul Scholes từng nhận xét rằng Quỷ đỏ ở thời điểm này đang trình diễn lối đá khô khan, nhàm chán. Sau đó, HLV Van Gaal đã đả kích lại Scholes khi cho rằng những lời nói của anh đều xuất phát từ động cơ cá nhân (Scholes sẽ nhận được tiền khi tham gia bình luận).


MU đang thể hiện lối chơi nhàm chán
MU đang thể hiện lối chơi nhàm chán
 
Tuy nhiên, thực tế trên sân đã cho thấy những lời nhận xét của Paul Scholes hoàn toàn xuất phát từ… trái tim. Đơn giản, không chỉ riêng mình mà rất nhiều CĐV khác của Quỷ đỏ đều cảm thấy sự nhàm chán tới trong lối chơi của CLB.

Ba trận gần đây, HLV Van Gaal đã đưa những người hâm mộ lên tới đỉnh cao của sự nhàm chán khi đều kết thúc với tỷ số 0-0. Thậm chí, ở cuộc chiến với Crystal Palace, M.U không tung ra cú dứt điểm trúng khung thành đối thủ từ tình huống bóng sống.

“Tấn công, tấn công, tấn công” những CĐV MU đã hét cháy cổ trên khán đài nhưng đổi lại, dưới sân các cầu thủ vẫn đang trình diễn lối chơi chậm chạp và vô cùng thiếu đột biến. Thực tế, giờ đây, những đối thủ đã nắm lối chơi của MU trong lòng bàn tay.

HLV Alan Pardew của Crystal Palace tâm sự: “Đó là lối chơi đòi hỏi tính kiên nhẫn cao. Họ luôn cố gắng chuyền bóng để tìm ra khe hở trong hàng thủ đối phương để tung ra những đòn đánh quyết định. Tuy nhiên, họ chẳng thể tìm ra kẻ hở nào. Do đó, MU chỉ đơn thuần kiểm soát bóng. Điều quan trọng, họ phải vượt qua rào cản cuối cùng”.


Thống kê cho thấy sự rườm rà của MU
Thống kê cho thấy sự rườm rà của MU
 
Những câu nói của Alan Pardew cũng toát lên toàn bộ lối chơi của MU. Về triết lý, nó cũng giống như Barcelona thời Pep Guardiola. Tuy nhiên, tốc độ những đường chuyền, sự di chuyển linh hoạt của toàn đội, MU còn kém xa Los Blaugrana. Khi mọi phương án tấn công bế tắc, HLV Van Gaal thường tung Fellaini vào sân để lợi dụng chiều cao của cầu thủ này và… chấm hết.

Các con số thống kê đã chỉ ra quá rõ sự rườm rà (tới mức khó chịu của MU). Họ là đội bóng kiểm soát bóng nhiều nhất Premier League (59.3%) nhưng cũng thực hiện nhiều đường chuyền về nhất giải đấu (17,2%) và chuyền ngang nhiều thứ 2 (52,7%).

Tuy nhiên, việc MU kiểm soát bóng tốt chẳng nói lên điều gì. Bởi lẽ, khâu quan trọng nhất là dứt điểm, họ lại cực kém. Tới tính tới thời điểm này, họ mới tung ra 74 cú sút, trong đó chỉ có 13 cú đi trúng khung thành (nằm trong nhóm kém nhất giải đấu). Ngoài ra, MU cần trung bình 80,8 đường chuyền trước khi tung ra cú dứt điểm (đứng thứ 20) và 76,6 đường chuyền để kiến tạo cơ hội ghi bàn (đứng thứ 20).

Ở trận gặp Crystal Palace, MU thực hiện quá nhiều đường chuyền ở giữa sân. Trong khi đó, những đường chuyền vào trong vòng cấm lại hỏng quá nhiều (màu đỏ)
Ở trận gặp Crystal Palace, MU thực hiện quá nhiều đường chuyền ở giữa sân. Trong khi đó, những đường chuyền vào trong vòng cấm lại hỏng quá nhiều (màu đỏ)
 
Không phải ngẫu nhiên, MU không thể ghi bàn trong 3 trận đấu liên tiếp. Con số ấy cho thấy việc họ bị bắt bài. Tuy nhiên, điều đáng nói, HLV Van Gaal vẫn một mực tuyên bố: “Tôi nghĩ rằng người hâm mộ có quyền nói (liên tục hô vang tấn công). Tuy nhiên, ngày hôm nay họ nói khác và ở trận đấu tiếp theo, họ sẽ lại nó theo kiểu khác”.

Về lý thuyết, việc MU xếp thứ 4 với 4 điểm ít hơn đội đầu bảng không phải quá tồi. Tuy nhiên, nếu muốn cạnh tranh ngôi vô địch, họ có thể phải thay đổi. Nên nhớ, những đội bóng mạnh luôn sở hữu hàng thủ vững chắc nhưng ở chiều ngược lại, họ cũng phải trang bị hàng công đủ chất lượng.

 
Blogger Templates